Thứ Ba, 17 tháng 4, 2012

GIAO THÔNG Ở DELHI

Nơi đầu tiên tôi đặt chân lên đất Ấn là Delhi. Thủ đô của đất nước đông dân thứ hai với nền văn minh cổ đại huy hoàng. Một người Việt Nam đến đất Ấn, họ sẽ mong chờ điều gì nhỉ??? Chắc chắn không phải là để thấy cảnh xa hoa tráng lệ của một thành phố phát triển, mà là Taj mahal tình yêu bất diệt, là Bodgaya đất Phật, là  sông Hằng linh thiêng để xem cái tục hỏa thiêu, là nhìn trâu bò, xe cộ, rồi thỏa mãn phần nào tự tin cho dân tộc mình, đấy, có những đất nước còn nghèo nàn khổ sở hơn cả VN!!!

Tôi không đến những địa điểm ấy, vì điều tôi mong chờ nhất là gặp anh, được thấy anh trong chính đất nước của anh, để hiểu anh nhiều hơn nữa. Tôi cảm giác rằng tôi sẽ còn quay lại Ấn nhiều lần nữa. Khi mình có 1 tình yêu sâu ghi mãi trong tim,  tôi sẽ quay lại tìm Ấn bất cứ lúc nào kỷ niệm gọi tôi về. Mà sao tôi lại yêu cái xứ chó ăn đá, bò ăn rác này nhỉ???

Delhi có hệ thống metro hiện đại và tiện lợi. Thử tưởng tượng cái thành phố rộng lớn và đông dân này không có metro thì như thế nào nhỉ... Kinh khủng. Từ các station, có thể bắt auto, bus, rickshaw đi tiếp những đoan ngắn
metro station
Chúng tôi thuê 1 khác sạn ngay ga trung tâm delhi, cũng là trạm New Delhi của metro, từ đây có line metro đi khắp thành phố, cũng như có ga xe lửa từ đấy đường sắt  tỏa ra khắp đất nước rộng lớn.

sân ga

Vì đây là đầu mối giao thông, nên cũng phức tạp y như bến xe Miền Đông của mình, ở mức độ rộng lớn trầm trọng hơn , cũng trộm cắp, móc túi, xe taxi , auto chèo kéo khách, hàng quán náo nhiệt.
Dân lao động sống nhờ vào bến tàu, đối xử với nó nhếch nhác.  Tôi đứng trong sân ga lửa chỉ có nước bịt mũi vì mùi xú uế nồng nặc. Xung quanh bến tàu, vỉa hè, cầu vượt cũng là nơi đầy bất trắc như thế.

Hẻm có nhiều khách sạn


Khách sạn ở khu này rất nhiều, phục vụ nhu cầu lữ khách, Giá tương đối đắt so với tiện nghi tối thiểu. Máy lạnh cóc cách, tường nứt, sơn tróc vôi, phòng tắm có thể có vòi sen bằng sắt giống lọai ở VN những năm 19 tám mấy,  không ai dùng nên coi như hư. Mọi người ở  đây có thói quen thích dùng thùng và gáo hơn. Chẳng ai quan tâm đến tiện nghi, vì lữ khách chỉ trọ nơi này để chờ những chuyến tàu nối liền các vùng khác trong cả nước. Trước khi vào thuê phòng, họ ghi lại passport và chụp hình khách trọ lại. (có cái này làm bằng cớ, đố ông nào thuê khách sạn dấu vợ nhà nhỉ).

Cafeteria : hot "chai"

Có điều buồn cười là tiếp tân rất tọc mạch và lúc nào củng hỏi quan hệ giữa hai chúng tôi, chàng lúc nào cũng nhận bừa tôi là fiancee của anh.  Thế cũng đã may, tôi nghe nói ở các nước đạo hồi, phụ nữ không được phép thuê phòng nếu chỉ đi 1 mình mà không có người đàn ông bảo hộ, và người đàn ông đó phải là chồng , là cha, là anh em trai, có chứng cớ rõ ràng. Thật là bất công, lỡ hôm nào buốn chán bỏ chồng đi du hí cũng không xong ...

Mà thôi, cái tôi quan tâm nhất là khách sạn có nước nóng, vậy là đủ nhu cầu tối thiểu của tôi.

Metro ở Delhi: Mỗi lần muốn đi đâu, bạn phải đến quầy vé và nói người bán ga muốn đến, họ sẽ bán token cho bạn, chứ không có máy tự động như ở Singapore. Trước khi bước vào bất cứ station, Bạn phải qua 1 trạm kiểm soát an ninh. Nam và nữ xếp thành 2 hàng khác nhau, nên tôi có thể thấy rõ tỉ lệ nam nữ ra đường chênh lệch thế nào.  Có lẽ đa số phụ nữ ở Delhi lúc này đang nấu ăn sáng cho đàn ông, đang phủi bụi cho cửa sổ, đang gò lưng lau sàn nhà...hoặc đơn giản là không đi metro mà đi xe hơi hoặc bus.



Đến giờ cao điểm, hàng của nam xếp dài từ chỗ an ninh ra tận cửa station. Còn hàng nữ thì lưa thưa vài cô vài dì. Tôi cứ lơn tơn đi trước. Trong 1 khoang được che chắn, 1 nữ nhân viên mặt lạnh dùng máy rà hết người, xong lại dùng tay rà, đòi tôi mở túi lục bên trong có gì rất cẩn thận.  Người tôi  mỏng , quần áo gọn gàng, nếu thật sự có ôm bom chắc là lộ ngay í mà.... xong. Đến khâu đặt túi xách hành lý qua máy , lúc này nam nữ chung nên đông, ai cũng muốn mau nên chen lấn xô đẩy để được đặt túi mình vào trước...
 Sau 1 lần bị xô đẩy, suýt lạc mất cái túi, tôi quyết tâm quăng hết túi ở khách sạn, khi đi  chỉ mang người không, tiền nhét túi quần, nhanh gọn nhẹ. (hix, dù mình là nữ nhưng trai vẫn chen đẩy với mình không khoan nhượng....)

metro giờ cao điểm (internet)


Ngay ở cửa an ninh , có 1 lô cốt dựng bằng bao cát, đặt sẵn hai khẩu súng ,1 người lính đứng sau, súng chĩa thẳng vào đám đông , cứ như chuông reo là bắn... Lần đâu tiên nhìn thấy cảnh này, tôi nổi gai ốc với đám sắt thép lạnh lùng vô tri. Mà station nào cũng thế, nhìn riết thành quen. Tôi tự an ủi mình, người ta kỹ như vậy mình cũng yên tâm mà đi metro, đỡ lo khủng bố. Vậy mà không hiểu sao tay khủng bố vẫn cho nổ được metro ở mumbai... Một đất nước đông dân, nhiều tôn giáo, nhiều phe phái  chính trị như thế này thật sự phúc tạp. Những người bạn tôi khi nghe tôi sắp đi Ấn,chúng nó há hốc mồm, bảo tôi điên hoặc can đảm. Tôi phải gào lên là Ấn không phải afghanistan... Thế đó, Việt Nam vẫn hiểu lầm người anh em Ấn Độ lắm.

hai anh lính đang tập dượt dâng hoa ở Indian gate (lính kiểng nên mặc đồ hoa lá hẹ vậy đó)

Có 1 điểm nhỏ nhặt tôi để ý , ở mỗi station , có dựng 1 cái thước đo chiều cao, đánh dấu nếu em bé nào cao hơn mức đó thì phải mua token, không còn miễn phí nữa. Trên bảng đề " papa,I am more  than 3 feet,please buy my token ".
Bạn có thấy gì lạ không, là papa chứ không phải mama. Cứ như thể, người đàn ông luôn là người dẫn bé đi, luôn là người chăm sóc bé, mua đồ cho bé... Thật là 1 xã hội phụ hệ tiêu biểu. Ở VN , mọi thứ liên quan đến trẻ con đều là phụ nữ. "con hư tại mẹ", cửa hàng "mẹ và bé", "webtretho" nơi gặp gỡ các bà mẹ, "hôm qua em đến trường mẹ dắt tay từng bước ", "rồi hôm nay mẹ lên nương một mình em đến lớp, (chả biết bố làm gì )..Nếu bảng này ở VN , tôi cá nó sẽ là "mẹ ơi, con cao hơn thế này rồi, mua token cho con đi"

Nhưng cũng có thể nghĩ cách khác là, ở Ấn cái gì liên quan đến tiền hay mua bán phải là nam giới.

Đường xá

Bus: có nhiều loại bus. Nhưng nhìn chung là bus nhìn cũ kỹ như bà già rụng răng. Bụi đất bám đầy. Tôi không di chuyển bằng bus nhiều ở Delhi. Chỉ thấy các bà già này đi trên đường cũng luồn lách khéo lắm



Thành phố của chim bồ câu

Rickshaw: giống xe xích lô, nhưng người đạp ngồi phía trước, khoác sẵn trên vai chiếc khăn để lau mồ hôi và lau các thứ khác... Tôi công nhận họ khỏe. Đi Rickshaw tôi cứ liên tưởng đến truyện ngắn "người ngựa, ngựa người" , một kiếp người, sao có người lại khổ thế... Chẳng ngạc nhiên tại sao Phật Tổ lại là người Ấn. Nơi nào có nhiều đói khổ lầm than, nơi ấy sẽ xuất hiện thánh nhân. Dù đạo Phật không phổ biến ở Ấn, nhưng tinh thần triết lý nhà Phật ảnh hưởng rất sâu trong văn hóa người Ấn.
Car: cũ, xấu, rẻ. Nó dường như không phải là thứ để người ta thể hiện đẳng cấp hay sự giàu sang, nó chỉ là phương tiện , nên chỉ có thế.

Auto: trả giá và trả giá, phải trả giá, phải thương lượng bật đồng hồ đo mét. Và lần nào cũng vậy, anh trả giá vợi họ bằng tiếng Hindi lên xuống rất vui tai. Tôi hiểu lý do vì sao người Ấn dù hiền mấy cũng phải có lúc đanh đá. Họ sống trong 1 xã hội chen đẩy, tiền kiếm ra bằng mồ hôi và sự cạnh tranh quyết liệt.


trước 1 thương xá


Nói cho công bằng, Delhi không phải chỗ nào cũng nhếch nhác. New Delhi, phần mới của thành phố được quy hoạch hiện đại hơn, những con đường rộng thẳng tắp, cầu vượt, khu nhà rông rãi.  Mall lớn hòanh tráng.  Nhà ở Delhi thì không đẹp, không trang trí cầu kì, chỉ là cái khối bê tông chui ra chui vào, thế thôi.