Thứ Ba, 31 tháng 1, 2012

Ngày đầu tiên ở Lucknow


Sân ga Lucknow (ảnh internet)
Tàu dừng ở Ga lucknow. Một sân ga cũ kĩ kiến trúc hay hay. Tôi hồi hộp bước xuống ga theo sau anh. Ba anh ra đón chúng tôi,  vẫy vẫy tay rồi phăng phăng bước đi trước để tôi và anh theo sau giữa đám người náo nhiệt. Tôi thấy mình như lạc vào 1 bộ phim Ấn cũ kĩ. Bối cảnh nhà ga có kiến trúc cũ lên màu khá đẹp, người khuân vác lôi thôi với khuôn mặt biểu cảm bằng mồ hôi nhễ nhại và đôi mắt sâu trên khuôn mặt đen sạm, cánh tay gân guốc;  phụ nữ Ấn trang phục sắc màu nhưng thiếu tinh tế, mỗi khi họ đi qua tôi cứ phải tránh để khỏi dẫm vào váy hay saree lượt thượt của họ, Rickshaw đạp ... thứ phương tiện cũ kĩ như xích lô của VN, nhưng cái dở của nó là hình ảnh người phu  xe nhễ nhại vất vả hiển hiện ngay trước mắt mình suốt cuốc xe khiến  không tôi không khỏi áy náy; xe ô tô cũ kĩ và đơn sơ như đơn thuần chỉ là 1 chiếc xe bốn bánh, không máy lạnh càng gợi 1 khung cảnh xưa cũ. Chúng tôi chui vào 1 chiếc xe như thế, đó là xe của gia đình anh. Người tài xế quen mở bản nhạc Ấn rộn rã tiếng trống đặc trưng và xe chuyển bánh. Good morning India.. Tôi thật sự thật sứ cảm nhận Ấn Độ rồi đây.

Cha anh và anh trao đổi với nhau bằng tiếng hindi, không 1 nụ cười thể hiện sự mừng rỡ khi đứa con trai về thăm quê. Cha anh nhỏ người nhanh nhẹn, mái tóc điểm bạc, làn da đặc biệt sáng màu, phong độ 1 công chức nhà nước.  Nét mặt ông nghiêm nghị, đôi mắt sâu, cặp lông mày hơi cau lại, nhưng 1 cách nào đó lại rất hiền.  Ông làm như không có sự có mặt của tôi ở đó vậy. Nhưng cũng không nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét cẩn trọng. Tôi lại thấy điều này dễ chịu và bớt áp lực. Anh nắm tay tôi, ánh mắt phấn khởi. Cũng đã vài tháng rồi anh không về thăm nhà, anh nhớ nhà, anh nhớ gia đình, và anh có tôi trong chuyến đi này.
Cha anh ghé lại cơ quan tiếp tục công việc, anh tài xế chở chúng tôi về nhà. về đến nhà, một người phụ nữ lớn tuổi, làn da đậm, đứng chờ trườc cửa. Anh bước vào chạm chân bà thật nhanh, rồi đặt tay lên trán,tả thì dài, nhưng hành động này diễn ra chỉ trong hai cái chớp mắt, rồi anh ôm bà, hôn bà, hôn thật nhiều và ồn ào, nắm chặt cánh tay to béo của bà đến nỗi bà cau mày lại mắng đứa con nghịch ngợm. Tôi hiểu đó là mẹ anh, người phụ nữ anh yêu quý. Nhưng tôi rất ngạc nhiên về cách thể hiện tình cảm của anh. Tôi không nhớ nỗi lần cuối hôn mẹ mình là năm mình bao nhiêu tuổi...
Bà cũng ôm tôi, và đưa cả hai vào nhà. Khác với cha, mẹ anh niềm nở và ấm áp. Bà khoe ngôi nhà rộng rãi và sạch sẽ của gia đình, bà cho tôi xem những bức hình cũ của gia đình đựơc xếp đặt gọn ghẽ và cẩn trọng trong cái albumn cũ kĩ, làm tôi nhớ cái albumn đầy bụi của gia đìng tôi đã mấy năm rồi không ai đụng đến. Những bức hình trắng đen chứa đầy kỉ niệm ngọt ngào của bà, và bất ngờ cho tôi.  Ảnh cưới của bà, một cô gái mảnh mai, mắt to tròn, nét mũi thanh tú với 1 chàng trai gầy, ánh mắt cương nghị.  Cha anh không thay đổi mấy, vẫn đôi mắt nghiêm nghị, khuôn mặt ít cười, nhưng lúc nào cũng chòang tay ôm cô vợ khuôn mặt ấm áp hạnh  phúc.  Họ từng đi rất nhiều nơi, đến nhiều cảnh đẹp, có nơi là công viên hoa trái , có nơi là 1 hồ nước, có nơi là đá băng tuyết phủ. Tự dưng tôi thấy dịu dàng quá đỗi, họ từng là 1 cặp đôi tung tăng khắp mọi nơi, rồi đứng cạnh nhau, hoặc ngồi cạnh nhau trong 1 tư thế đẹp để người thợ chụp ảnh lưu lại những khỏanh khắc, họ giữ tất cả các bức ảnh ấy cả chục năm, sắp xế theo thời gian, ghi nhớ địa điểm và hòan cảnh chụp trong tim. Tôi đóan rằng, cha chàng là người ít cười nhưng không có nghĩa là ông không ấm áp.
Rồi các bức hình xuất hiện trẻ nhỏ, chị gái, và chàng của tôi. Anh lúc nhỏ khuôn mắt lì lợm bướng bỉnh chẳng đẹp trai tí nào, cứ loi choi trong các khuôn hình, nghịch ngợm hiếu động bên cạnh những "người lớn" đang pose hình chỉn chu.  Cả gia đình lại tiếp tục du lịch ở các nơi khác nhau,  chụp hình. Một mơ ước về gia đình của riêng mình và sporty nhen lên, tôi muốn làm 1 nhật kí bằng hình như thế cho mình.
Tôi được sắp xếp nghỉ ngơi sau chuyền đi dài, ngủ vùi mê mệt, khi  tỉnh dây, tôi mơ hồ nhận ra mình không đang ở nhà, mà ở Ấn, chợt hồ đồ ôm chầm lấy mẹ anh, đang nằm cạnh, bà ôm tôi vỗ về, làn da mát rượi. Chợt hơi tỉnh giấc, tôi đến giờ vẫn ngạc nhiên tự hỏi sao mình làm vậy.Vì tôi là đứa khá khô khan trong biểu hiện tình cảm.
Ngày đầu tiên tôi ở nhà anh diễn ra như thế.