Thứ Sáu, 24 tháng 2, 2012

Một người bạn Ấn

Có 1 gã người Ấn từng làm việc ở VN vài năm, quen biết nhiều bạn bè Việt Nam, và mang  trong tim một mối tình Việt khá sâu. Chàng nhắc về Việt Nam giống như tôi nhắc đến Ấn Đô. Có những thứ quấn quýt, những kỉ niệm đẹp đẽ của cuộc đời ở lại mãi một đất nước xa xôi. Việc quen biết bạn cũng nhờ cái blog cà tàng của tôi. Blog tôi viết về Ấn, blog chàng viết về Việt Nam thấp thoáng hình ảnh một cô gái. Chúng tôi kết bạn online, nhưng bạn và sporty thì kết bạn thật. Chàng blogger là bạn của tôi, nhưng lại chưa bao giờ gặp tôi , chỉ rủ rê bạn trai của tôi đi xem phim thôi.  Hai gã cuối tuần lại hú nhau ra 1 quán cafe ở MG road. Cà Phê níu câu chuyện của hai người về Việt Nam, chủ đề ưa thích. Blogger  thích uống cà phê đậm và đắng nhất ttrong quán. 

1 góc quán trà bệt

Dịp đến Bangalore rồi, đương nhiên tôi phải gặp "Blogger" Nhà bạn cách nhà sporty khoảng 1 giờ xe bus. Thế mà hai dịp cuối tuần nào chúng tôi cũng gặp nhau, thêm vài người bạn nữa thành 1 nhóm rất đông vui.Chúng tôi đi ăn, đi chơi MG road, đi safari.
Kẹo bông gòn to đùng, mà không phải cho con nít ăn nhe, tòan mấy anh chàng lớn tướng ăn. (trẻ con nhỉ) (các nhân vật trong hình đều là người dưng)
"Blogger" rất vui tính. Nhờ blogger mà Sporty và tôi có những tấm hình chụp chung tự nhiên ngô nghĩnh.  Bạn mời chúng tôi đến  nhà và ra tay nấu món sở trường chiken tandoorri, bù lại nằn nì đòi tôi nấu món ăn Việt cho chàng ăn như bạn gái  từng nấu. Trời ạ. tôi chả biết bạn gái cậu ta nấu  thế nào.. Nhưng quyết không đế mất hình tượng con gái Việt đảm đang, tôi cũng cố làm bạn vui.  Bạn  tìm mua vài lạng tôm, tôi tìm khắp mall mới tậu được 1  chai nước tương Trung Quốc, vài nhánh tỏi. Vào bếp tôi loay hoay ướp các thứ vào , có cả vài thứ gia vị linh tinh trong bếp hắn nữa, đổ cả rượu vang vào cho bớt tanh mùi tôm, vậy mà cũng ra món tôm rim được phết, thêm món nuôi sốt cà. Hai chàng đều chiếu cố tận tình.

Món vàng nhất là cà ri gà blogger nấu, món vàng xanh đỏ là nuôi xào, còn cái chén là tôm rim tôi nấu. Mỗi ngươi ăn 1 kiểu khác nhau, người ăn muỗng, người ăn đũa, người ăn bốc :D

Các bạn của Blogger cũng hay lắm. Một cô gái Ấn mà ăn mặc tân thời, váy thun đen ôm dáng ngắn trên gối, boots, leggings, bóng mắt xanh thẳm, ăn nói phóng khoáng, việc làm ổn định, 1 cô nàng độc thân thành thị chính hiệu. Gặp cô bạn làm tôi cứ mắt tròn mắt dẹt, thấy bộ cánh kín đáo của mình có phần lỗi mode.

Một cô gái khác giản dị, mõi ngày lái xe hơi 1 tiếng đồng hồ để đến cơ quan, cũng cạnh tranh với trai IT, nàng mạnh mẽ và độc lập mà cười hiền như đất. 

Blogger chơi bowling (hì hì hì)
Blogger và tôi đều thích ngắm các cô gái qua lại.  Hắn nhận xét Con gái Ấn chẳng ai  xinh như cô gái Việt Nam trong tim hắn.

Đêm tôi về Việt Nam, Sporty đưa tôi ra sân bay, blogger cũng đã đợi sẵn ở đó, nhiệt tình kinh khủng. Chúng tôi lại cà phê , trò chuyện chụp ảnh. Blogger : này đến giờ bay rồi đấy, hai người yêu  sắp chia tay rồi, khóc đi chứ... Chúng tôi cười ha hả. Đừng có mơ nhé, không có phim tình cảm cho hắn xem đâu. Chàng blogger bồi hồi, ấy mà lúc tớ từ Việt Nam bay về Ấn. có người nước mắt ròng ròng vì tớ đấy  . Thật ra chúng tôi đã khóc ở nhà cả ngày hôm trước rồi.

Mình về Việt Nam, hai chàng ấy vẫn gặp nhau cuối tuần ở 1 quán cà phê, chắc lại cùng nhau hàn huyên về Việt Nam. Ít nhất, hội "những người Ấn yêu Việt Nam" có 2 thành viên thường trực ở Bangalore rồi đấy
Quà của Blogger cho "Kathya và Sporty"

Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2012

Bangalore_garden city


Bangalore is the city of the south of India. It is called Sillicon Valley of India because of it is the centre of India's IT industry. There are mydrad of IT conpany placed here which attract the stream of young, smart IT engeneer all over India come here to work. (Sporty is one of  them) ...This make Bangalore younger , healthier and more open than Delhi.It is what I feel.  When I walk out , noone care to stare at a foreigner like me as in Delhi. May be ppl here are so used to see  many race of ppl from everywhere of India, I may look like girls from east of India ( small eyes, a bit fairer skin, flat nose, and petite ... :) ), as my friends said. There are many times local talk to me in Kannada or Hindi which they supposed I could understand. 

 Bangalore is also called the Garden City. I love trees here. I can see green trees on both side of every street in Bangalore. The very old tree, nearly 100 years old tree, big and prouldly grow their brand far to other side of the street, make nice shade for pedestrian.  Although the rest on city is still not clean, not well maintained, but trees still keep their own natural beauty contribute some peace for this hustle cosmopolitan city. I wish trees always there to keep the nickname of city (Garden city) for long. As I know that the faster a city develope, the more poluted it is,  greenery would diminish replaced by high building. What have happened to Ho Chi Minh city. Suddenly, I feel regret for my beloved city. Trees have to be cut to save space for crowded human, park was replaced by plaza.  
 
a street , pretty clean

The time I was in Bangalore is around Lunar New year, the end of January. The weather is cool as in Dalat (highland in Vietnam). It is strange that although sunshine is still typical of tropical weather,  each breeze come with chill ... grrrr. It is cold to me. I only know stable warm weather in Saigon,rarely taste what is called winter. I like to walk in the morning sunshine, it warm ,  sparkle and fresh like a wake up kiss.
Every morning, after having breakfast together, Sprorty and I walk along to the junction and say good bye, he left my hand and go to another direction to his office, and I go to the temple nearby. I noticed that on the way becase of its color and its nice garden. Even Sporty never been there.  I come there, walk around the temple, breath fresh air under trees, then sit on the bench watching beautiful roses in morning sunshine.

temple


roses in temple garden

Then I strolled back home, watch houses on the way, see kids go to school in cute uniform. This feeling cannt get in Delhi, the frenzy city, people are so busy to struggle with daily life, they dont mind to watchh flowers or make their home more catchy. Most houses in Delhi I have seen are just places to stay, no decoration, even no paint, just like boxes with doors and windows. In Bangalore, house are nice and delicated, express the culture of owner. Even a small house still have a vase of roses to soften the toughness of brick.
Botanic garden_ is it like flower street in Saigon for Lunar New Year
 
I get into temple with a young lady, she guide me to perform praying ritual, I just follow what she did, I got a red bindi on forehead from the priest and this sweet

Cannt eat by hand, I tear one leave and use it as spoon, i finished all, see how talent I am...

 
an old aunty i met in temple, talk to me in both Kanna and Hindi, but "nahi English"

There is a crow dwell in this tree with orange flowers

sakura in India????
Men of laundry  iron clothes in early morning with "ancient" iron
Dry up Saree


Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

First Decision For Lunar New Year

(spring in remote village)
Lunar New Year is the most important festival in Vietnam and many other countries. On this holiday, family gather together, do some ritual greeting new year.  Wherever you are, you should come back to family on this occasion, to hug and wish health for parents, to give lucky money to younger , to fill your home sweet home with laughter and happiness in the holy night.

Anyway, modern breeze change everything. This custom is not really going on.  Somehow, it is the boring time in the year to me. On these days,  all my friend back to home or busy with home, all the store and restarant are close. It seem my hobbies of shoping , gossiping and eatinng cease. What I always do is staying home eat food stored in fridge, visiting relatives who are not really close to me, care of home for parent go out for shift or party...It is not really a warm atmosphere as it considered to be while all members of urban family have private thing to do on this occasion.

This year, I want to make my life disturbing, I dont want to waste my long holidays at home, visit relatives and struggle with their question" Do you have boyfriend, when will you marry?"  It was long time to be a good daughter, the first time, I will not greeting Lunar new year at home.  I made up my mind. It seem air flight was on my side while offered me quite cheap price. Let 's go  to Bangalore, Sporty is there, he is waiting and I am dying to be in his arm again. It is the wonderful way to spend a long holiday.

My decision certainly stun my parents . "I will go to India on Lunar New Year, dad" they smiled and said " silly idea, dont go, it is weird to go out of home on this occasion", they think I am joking. The next day: "I bought ticket, dad " I said dont go"... One week after, " I got Visa dad"  Dad is angry, mom is angry, they scold at me, I was quiet and cried. Many days after that,  they complaint me, they wailed whenever caught me,about future, about life in another country. They realized that they may loose daughter once day.   I begged, " please this time, I have never done anything on my own, this is first time i want to decide my life, I did always obey parents, but only this time, I am old enough".
Last day, I am packing up when my dad knocked the door of my room to gave me more USD in case some trouble happen in the trip. Thanks Dad . Although tried to arrange everything neat , but my heart was mess like a bundle of thread. Although bringing only hand carrying luggage not more than 7 kg, why I feel each step is so heavy.
I am sorry, so sorry, mom, dad. But ...