Thứ Hai, 19 tháng 12, 2011

Tàu về quê

Chuyến tàu rời Delhi lúc  bình minh sớm ngày ngày hôm sau. Chữ “bình minh “cho văn huê vậy thôi chứ không hợp chút nào với không khí trần tục của khu đô thị đông dân này. Sân ga vẫn khá nhộn nhịp. Đó là sân ga cũ kĩ như các sân ga thương thấy ở Việt Nam, có điều nhiều đường ray hơn., rộng hơn, nhưng không sạch đẹp hơn bởi ý thức tồi của nhựng người  hành khách và những người mưu sinh dựa vào những đoàn tàu.  Thủ đô rộng và hiện đại , có metro , có sân bay sạch đẹp, nhưng phần còn lại vẫn lãng du đờ đẩn như những bác bò lang thang khắp phố với đôi mắt thật buồn.
Sáng sớm mà bạn phải đi bộ qua những con đường đầy rác, vỉa hè nồng mùi amoniac thì kém lãng mạn nhỉ. Tôi phải úp mặt vào chiếc áo khoác của mình, còn chàng thì dùng khăn tay. Tôi add thêm 1 công dụng nữa của cái handkie lúc nào cũng sẵn trong túi anh :bịt mũi.
 Sân ga
Anh và tôi đón tàu về quê chàng…tự dưng nhớ câu hát, “anh xin mời em . đi về quê ngoại xa lắc lơ, có hàng dừa cao, có ngàn câu hò thắm tình dân tộc. Câu hát hồn hậu thân tình quá, không biết chuyến về quê chàng lần này sẽ thế nào nhỉ. Chắc chắn không có vụ ra vườn bắt con gà vô mần thịt nấu masala cho sắp nhỏ ăn …  Tôi mở to mắt  nhìn xung quanh, phải nhìn thật nhiều, ngắm thật nhiều cho thỏa lòng chờ đợi ước  mong. Còn chàng thì ngắm nhìn tôi. Tôi thích thú ngắm những đôi mắt to tròn ở khắp sân ga,  họ nhìn tôi tò mò không dấu diếm và tôi nhìn lại họ bằng đôi mắt nhỏ hí …hửng.


Tàu chạy , tôi chụp hình qua ô kính cửa sổ. Khi thấy tôi cười với một cậu nhóc ở sân ga, anh nói là người ở ngoài sẽ chẳng thể thấy bên trong tàu đâu. Tôi khăng khăng là có đấy, vì rõ ràng là họ nhìn tôi mà…




Cây cối rât nhiều xum xuê hai bên đường. Nhưng nếu tôi tả một màu xanh rì tít tắp là tôi nóc dóc… Màu  xanh của cây cứ lờ lờ, tôi đổ cho ánh nắng nhiệt đới nhuộm bạc màu xanh của cây cối nhưng nhìn kỹ thì không phải, cứ như cái cây bị phủ bụi mờ , nhìn không thấy dịu mắt mà vẫn thấy  oi bức dù Delhi đang sang thu,  Nắng không gay gắt lắm…. Chính anh cũng từng tự hỏi khi để ý thấy  màu xanh cây cối ở miến Nam ấn xanh rì khác với vùng Bắc Ấn. Tôi tự giải thích có lẽ ít mưa,những cơn mưa giúp rữa trôi bụi bặm trên tán lá, cho cây xanh rì rậm rạp, còn ở đây ít mưa nên cây cứ mọc lan tràn một màu xanh nhờ nhờ.






Tôi cũng bắt gặp. Cò trắng , chim thủng thẳng trên đồng. Đất rộng nhưng bỏ hoang nhiều, ít tận dụng canh tác như ở Việt nam. Tôi nhớ khi đi tàu về vủng quê VN, hai bên đường cây cối xanh, hoa dâm bụt đỏ, cúc dại trắng li ti lướt nhanh qua ô cửa, đồng lúa xanh rì sinh động những dáng người lon khom, ao cá, luống rau, đìa tôm. Còn ở đây chỉ thấy đất rộng, cây cối mọc hoang bàng bạc, những cánh đồng rộng, trồng ngô, trồng lúa mì cũng 1 màu xanh cháy nắng, chim cò bay đầy. Thôn xóm cách xa đường ray, nhà làm bằng gạch đỏ không sơn quét,  cửa sổ chỉ là những ô trống be bé nhìn xa như những lô cốt ngổn ngang. Đi chặng đường dài chẳng thấy cái bông dại nào.







Ngắm cảnh chán, tôi lại quay sang ngắm chàng. Hai đứa tíu tít trò chuyện, chọc ghẹo nhau. Được nói chuyện cùng anh như thế này mới thích chứ, giọng anh ngọt lịm, cách nói cũng ngọt ngào, thỉnh thoảng lại lúc lắc cái đầu. Tôi hay hỏi anh, lắc đầu theo chiều ngang nghư vậy là yes hay no, anh lại lúc lắc “ I don’t know” làm tôi phá lên cười… Thế đó, Người Ấn họ bí ẩn lắm, cái lắc đầu của họ có thể là “yes” cũng có thể là “no”, có thể là I don’t know hoặc là “certainly I know”… Tôi nổ với anh vài câu Hindi tôi tủ sẵn để chào hỏi mọi người, và anh chỉnh sửa lại cho tôi. Có gia đình ngồi ghế dồi diện, thằng bé kháu khỉnh lắm. Ông bố cứ  nhìn sang hai đứa tôi tủm tỉm cười khi tôi hỏi câu gì đấy ngu ngơ. Tôi luôn thích những lúc hai đứa đi tàu lửa. Khi ấy anh và tôi nói chuyện rất nhiều, chăm sóc cho nhau , Nhìn cảnh vật lướt qua rồi bình luận. Khi mệt mỏi tôi có thề tựa đầu vào anh ngủ khò vui vẻ.


Chuyến tàu phục vụ 2 bữa, 1 bữa trà và  sau đó 1 bữa sáng có kèm trà. Người phục vụ hỏi tôi “Veg or Nonveg”, chàng trả lời thay “nonveg” .. Hiểu ý em quá nhỉ. Đố em biết “nonveg “ là món gì.. tôi nói dõng dạc hiểu biết lắm “It is certaintly chicken, I  guess chicken masala” . Anh cười khoái chí., không phải đâu. Còn gì nữa chứ, chằng lẽ cá hả.. Không , TRỨNG ….




Khi họ bưng ra, tôi mở hộp và thấy …thì ra là omlete, tôi không nghĩ trứng là nonveg cơ đấy. Buồn bã gặm sandwitch với omlete trộn lẫn đậu hòa lan, món ăn nhạt nhẽo lắm cơ. Buồn phát ghét anh chàng ngồi bên cạnh cười khì khì với món nonveg của hắn. Điểm cộng là các món ăn đếu nóng sốt sạch sẽ, trà nóng uống dễ chịu, nước xoài ngọt ngán.