Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2011

Trích nhật kí chuyến đi Ấn (khởi hành)


Vừa về Việt Nam , tôi vội viết về chuyến  hành trình đáng nhớ của mình. Chuyến đi tìm về tình yêu, tìm về những thân thương từ miền đất tôi chưa từng đặt chân đến.  Tôi sợ nếu không viết ra, những cảm xúc cứ mãi luất quất như cơn mưa phùn làm ướt mãi tâm trí, hong  cũng chẳng khô.




Trước khi tôi lên đường, anh dặn đi dặn lại những thứ cần mang theo, nhắn tin cho tôi địa chỉ nhà, ĐT Đại sứ quán VN ở Delhi, rồi bắt tôi viết xuống tất cả những thông tin liên lạc cần thiết vào giấy mang theo người. Anh sốt sắng và lo lắng., còn tôi dỗ lòng  mình bình thản… Anh gọi điện nhắn tin liên tục cho đến khi tôi ra sân bay.

Ba đưa tôi đi… Không biết ba nghĩ gì. Ba tin tưởng cái tên đen ngố ấy sẽ bảo vệ con gái mình ở cái xứ “khủng bố ầm ầm” ( ngôn ngữ ba tôi)  chỉ vì hắn có nụ cười thật hiền, hay vì ông tin con gái mình trước đến giờ ít khi làm cha thất vọng. Dù thế nào ông cũng  không hề phản đối việc tôi đi lần này mà phần nào còn ủng hộ. Có lẽ ba cũng muốn tôi có câu trả lời cho mình. Kéo vali ra sân bay quốc tế, ông lại cười kể… đây là lần thứ hai  ba đến khu này, lần đầu là lần tiễn “thằng Gô”… ( Nhà tôi ai cũng gọi anh là Gô cho dễ nhớ  phiên phiến theo tên thật của anh). Ngày anh rời VN , tôi có 1 kì thi quan trọng nên chỉ có ba và em trai tôi tiễn anh ra sân bay. Ba người chằng ai hiểu ai, chỉ cười và ra dấu , ông dúi cho anh 11 quả trứng luộc vì ông lí luận “nó khó ăn thế, chẳng thịt cá gì, chỉ có rau củ với trứng,nên mua thức ăn ở sân bay đâu có dễ. Đi cả ngày thế nào cũng đói bụng. Trai tráng to khỏe, 11 trái nhằm nhò gì”. Đến giờ lâu lâu anh vẫn nhắc lại “huyền thoại 11 quả trứng luộc của ba tôi  rồi nói “your papa is so kind”… Ấy là tôi chưa kể chuyện ông tự lấy báo bọc lại hũ rược rắn trong bếp khi anh ở nhà tôi vì sợ anh hoảng hồn…

Nghĩ linh tinh gì thế nhỉ….

Ờ, ra sân bay.  Ba về đi… con đi chơi chứ có phải đi đánh giặc đâu… Lòng tôi khấp khởi  sắp được gặp anh, lại thấy hoe hoe khi nghĩ về ba… Nhà, ông thương tôi nhất, …


  Chuyến bay transit ở Malaysia 5 tiếng đồng hồ. Tôi hết đứng lại ngồi trong khu phòng chờ. Thiệt là ông trời thử thách lòng người quá đáng mà. Rồi tôi nhìn quanh, thấy thú vị là xung quanh tôi có rất nhiều người Ấn cũng đang chờ như tôi. Có 1 đám các chàng trai trẻ ngồi gần tôi, xí xố với nhau gì đấy nhìn tôi cười cười đầy thiện ý… Thế là tôi chào họ. Họ  ngạc nhiên vì tôi đi 1 mình, lại bất ngờ khi biết tôi đi thăm bạn trai. 


 Các anh chàng này quê ở Punjab làm việc ở Indonesia, nay về Ấn nhân lễ Diwali. Họ thân thiện và niềm nở làm thời gian transit ngắn lại. Sau này tôi lại gặp lại họ ở nơi lấy hành lí, cùng chờ cả  tiếng đồng hồ lấy được hành lí ra , giúp tôi bứng cái vali  ra từ cái vòng băng chuyền vừa cao lại nhanh. Ấn tượng đầu tiên thật tốt về những người bạn đồng hành.






Chuyến bay đi Delhi rồi cũng cất cánh. Tôi thanh toán nhanh  gọn món chicken masala ngon mê mẩn trên máy  bay, hay vì tôi đói cũng nên…còn nhanh hơn anh Người Ấn ngồi cạnh.
Đó là chuyến bay ồn ào nhất mà tôi từng đi, đầy người Ấn , họ cười , họ nói oang oang như cả chuyến bay là nhà họ khiến tôi khó ngủ. Ôi người Ấn. thêm 1 ấn tượng nữa là họ khá ầm ĩ…


 
Thông báo máy bay sắp  hạ cánh Delhi , tôi choàng mắt cố nhìn xuống thành phố qua màn đêm. Chỉ thấy đèn , ánh đèn lung linh, rồi rõ dần, vung vãi như sao ngân hà…. Tôi lan man nghĩ đến những ngọn nến lung linh trong lễ Diwali… háo hức quá, đây Delhi , đây Ấn Đô. Đất nước tôi từng mơ đặt chân đến.  Đất thiêng  của ngàn vị thần, của 1 nên văn hóa đặc sắc nổi tiếng , …. quê hương của người tôi yêu.


 Anh giờ chắc đang ở sân bay nhìn đồng hồ, mày cau lại  dóng tai nghe thông báo về chuyến bay sắp hạ cánh, đôi môi cong bồn chồn. Tôi mỉm cười với khung cửa kính máy bay, rồi lại quay sang cười với hành khách ngồi bên cạnh.
 Đoàn hành khách lại ầm ĩ di chuyển xuống sân bay. Sân bay Delhi là bất ngờ đầu tiên Ấn Độ dành cho tôi, rộng và lộng lẫy . Nền nhà lót bằng thảm hoa văn màu nâu ấm, tấm thảm liền mạch không thấy đường ráp khắp cả sảnh rộng và dài, khoe sự xa hoa. Tôi chợt nhớ đôi giày mình vừa dằm nước mưa ở malaysia giờ lại được nâng niu trên tấm thảm sạch đẹp thấy tôi tội cho người làm vê sinh thảm. Có cần phải trải thảm cho những khách lữ hành chỉ bước chân qua vài phút không nhỉ.  Nóng lòng gặp anh khiến đôi chân tôi thoăn thoắt, cũng không kịp lấy máy ảnh để chụp lấy hình ảnh sân bay Delhi. May trên chuyến về tôi có chụp lại vài tấm.

sân bay Delhi
 Sự nóng lòng của tôi thở dài thường thượt khi  thấy những hàng người chờ làm thủ tục nhập cảnh . Lại chờ. Chờ …. Dỗ lòng chỉ có vài phút nữa thôi. Anh vẫn ở đó dòm đồng hồ và Delhi vẫn náo nhiệt ngoài kia.

 Bước vội ra cửa, tôi dễ dàng thấy ngay anh rạng rỡ đang cố vươn tay cao nhất vẫy tôi giữa đám đông, màu áo xanh dương quen thuộc . Tôi bước đi, mỉm cười , bước thật nhanh, mắt nhìn anh rồi nhìn xuống đất, sợ nhìn anh lâu tôi khóc mất. Anh đưa sẵn tay, tôi bước như bay đến  gần để anh kéo tôi vào lòng, rồi lại kéo tôi đi ngay tức khắc khỏi đám đông . Đi thật nhanh, giọng nói anh gấp gáp, Em trông xinh quá, anh lo quá, anh lo quá. Không biết do tai tôi còn ù hay giọng anh tự dưng đứt khúc và mỏng lạ. 

 Anh vai đeo túi. 1 tay  kéo vali. 1 tay kéo  tôi qua những sảnh, lại qua 1 chốt kiểm soát an ninh. Kéo tôi chạy cho kịp chuyến tàu metro cuối ngày về thành phố. Vừa gặp nhau chưa nói bao câu lại phải chạy chạy chạy. Cả sân ga chỉ có 2 đứa dội gót giày trên nền đá lạnh.
Khi đã an toàn trên chuyến metro, tôi dựa hẳn vào ngực anh mùi cơ thể quen thuôc, lâu rồi , tôi vẫn nhớ về anh, và khi viết những dòng này, vẫn nhớ về anh.  Anh vội đẩy tôi ra, đây là Ấn Độ em à, mình ở nơi công cộng. Tôi phì cười, có ai đâu ngoài hai đứa. Anh thở dốc, xem này, anh đặt tay tôi lên ngực .  Tôi chợt nhận ra lí do giọng nói anh trở nên đứt khúc như vậy, thời gian thử thách lòng người đợi . Anh lo quá, anh lo  cho em, anh đến sân bay từ sớm để chờ em. Anh đến chi  sớm thế, chắc chắn em chưa thể đến lúc đó cơ mà. Vì anh chẳng có gì khác để làm, anh chẳng làm được việc gì nữa ngoài chờ em…

Cả anh và tôi không phải ở tuổi còn trẻ để dệt cho mình một giấc mơ tình yêu lãng mạn. Nhưng tự cách chúng tôi yêu nhau và tìm cách đến với nhau đã rất lãng mạn rồi. Tình yêu mà vài tháng mới gặp 1 lần thì nhớ nhung  dâng lên ánh mắt. Tình yêu xa xôi khiến cả hai biết ơn tình cảm trọn vẹn cho nhau. Tôi không biết rồi ngàn dặm xa có ngăn được chúng tôi nên duyên phận, nhưng những gì cả hai trải qua khiến tôi tự hào và biết ơn cuộc sống.

Anh là người tôi cần, một chàng trai da nâu mộc mạc như gỗ ấm và nụ cười hiền queo. Lý trí  lầm bầm,  này tim ơi , đáp xuống đất đi nào.Chuyến đi này  lí trí  sẽ ra tay tìm thêm những góc xù xì xấu xí đáng ghét của chàng. Để có thực yêu ,  hãy  chấp nhận chàng trai ấy lâu dài bét lắm cũng vài chục năm có lẻ.

Rời Metro ở  New Delhi Station, chúng tôi đi bộ băng qua sân ga tàu lửa Delhi lúc  nửa đêm ngáy ngủ vẫn khá nhộn nhịp. Ngay ngoài nhà ga, xe Rickshaw và Auto chờ sẵn chèo kéo khách khiến tôi không thể phóng rộng tầm mắt  nhìn đường phố , cứ mải miết theo anh tránh những chiếc xe  chạy lộn xộn, tránh những va chạm . Ở Sài Gòn xe chạy thành dòng như luồng cá. Còn ở đây xe chạy như những con thiêu thân loạn xạ. Anh nắm chặt tay tôi như sợ tôi lạc mất.  Có khi nào mình lạc mất nghau chăng???   

(pic from internet)
(to be continued)