Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011

GẶP MẶT

Trời Sài Gòn mùa này nóng oi ả. Và anh có mặt ở Việt nam vào thời gian ấy. Em ra sân bay đón anh từ sớm cùng với nhỏ bạn thân nhất. Từ Bankok anh mail cho em anh sẽ mặc áo sơ mi kẻ màu xanh dương , quần xanh dương. Nhưng em đâu có đọc cái mail ấy. Em ngồi nghế chờ ngay lối ra,hơi khuất 1 chút để chủ động quan sát anh từ xa ngay khi anh xuất hiện. Em bồn chồn tự hỏi anh trông như thế nào nhỉ. Con bạn thân vốn chẳng đồng tình lắm với cách yêu và tin ngơ ngẩn một tình yêu online của 1 đứa con gái trưởng thành như mình. Nó  nháy mắt " Tao thấy hắn qua cam là 1 tên đen thui mập ú chứ gì". Em ngồi cãi nó" hứ không đen lắm đâu, ngăm ngăm xì po mừ" Nó cười sặc. Không có nó, chắc em bồn chồn và hồi hộp hơn nữa đó  chứ anh "cao to đen hôi" của em... Thật lòng em luôn để mắt lâu hơn những người khách có làn da nâu, vì có thể đó là anh.
Ngay sau cửa kính, em thấy thấp thóang bóng 1 chàng trai da nâu nữa, là anh chắng, từ xa khuôn mặt ấy lạ lạ quen quen , em dõi mắt theo chàng thanh niên ấy lâu hơn 1 chút, nhỏ bạn nhận ra em đang mỉm cười, nó dồn dập " là hắn à, là hắn à". Em không trả lời, vì chàng trai kia cũng cười toe giơ tay cao chào con bé ngồi ở góc khuất đang dõi theo anh mỉm cười... Đúng là anh rồi... Anh nhận ra mình ngay từ xa... Anh bước đến gần, tự nhiên như bước đến quầy thanh tóan của siêu thị vậy thôi. thế mà em đứng lên đi mấy bước về phía anh mà thấy ngượng ngiụ sao đó. Nhỏ bạn em thấy cái cảnh đó nghĩ gì mà liên tục thầm thì "sporty đó sao, wow, đó àh..."
Anh cười tươi rói sáng bừng ,làn da nâu hơn em từng thấy, râu lấm tấm quanh cằm, anh đưa tay ra bắt nói câu chào gì đấy em cũng chẳng nhớ... Em nắm tay anh, chợt thấy thừa thãi quá. Em vòng cả 2 tay qua eo anh để ôm anh,tựa đầu vào ngực anh ướt đẫm mồ hôi. Em cười cái ý nghĩ về cái mùi cơ thể  đặc trưng càri hành tỏi. Kể từ đó, anh nắm tay tôi bước đi trong sân bay, hỏi dồn em chờ anh có lâu lắm không , chờ từ bao giờ...
 "Em chờ anh hơn 1 năm rồi, honey àh..."...
"Honey, em đang nắm tay anh này , đang đi cạnh anh này, ôi thật đó... Ha..ha.. Anh có đói không, chắc anh mệt lắm, đi  suốt 12 giờ qua mấy cái sân bay mới đến được đây cơ  mà.. "
"Không anh chẳng đói chút nào"
 "Anh đói mà, chắc luôn, em chở anh đi ăn nhé.."
 "Không pleassee... đưa anh về khách sạn, anh không đói , anh chỉ muốn ôm em thật chặt thôi, muốn nói với em thật nhiều điều"...
 Em ma mãnh tính tóan... èo, thế làm thế nào để nhét anh vào nhà tắm nhỉ... Khi anh có thói quen tắm vào buổi sáng  thôi ...
Nhỏ bạn thì thầm " Sporty trông hay phết đó chứ".